Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ CỦA TINH THẦN



Đời người gồm một chuỗi thành-bại,vui-buồn.khoái-khổ,sướng-cực... Ít hay nhiều cũng để lại dấu ấn trong tâm trí. Những dấu ấn này công khai hay âm thầm, rầm rộ hay lững thững, ngay tức khắc hay ngủ yên rồi hốt nhiên bừng tỉnh…. hoạt động trong tinh thần chúng ta.
Đời người, ai cũng có ít nhất một tai nạn. Không tai nạn về vật chất cũng tai nạn về tinh thần. Không trực tiếp cũng gián tiếp, Không nặng nề cũng loáng thoáng. Có khi rồi cũng qua đi, có khi để lại khiếm khuyết không sữa chữa được không chỉ vật chất mà cả về tinh thần nữa. Loài người tốn không ít công phu để tìm cách giải quyết những di chứng này.Về vật chất cơ thể đã có giải phẩu học, gene học. Về tinh thần đã có phân tâm học và tâm lý-y học, các giáo điều tôn giáo…vv.....Nhưng coi bộ….không thành công gì lắm. Vẫn còn lắm người phải chịu thiếu một cái gì đó trên thân thể. Vẫn còn phải “gát chân lên trán” trăn trở mỗi đêm, gậm nhấm nỗi lòng không yên.
Về tinh thần,nhiều điều không vui ta muốn dẹp bỏ qua một bên mà không được bởi những trói buộc của thói quen, của cá tính, của tình cảm, của đạo lý, của nề nếp gia phong, của nhận thức hình thành do tập quán dân tộc, của tôn giáo, có khi là do ảnh hưởng của cả loài người…vv.. Hóa ra, con người chính là nô lệ của những điều đó. Những điều do bẩm sinh và cả những điều do học hỏi từ lúc còn trong bụng mẹ (y học nói vậy).
Nhiều khi con tim bảo nên như thế này, lý trí lại biểu nên như thế kia…loay hoay mãi gở không ra như một đống chỉ rối. Phân tích chi li vấn đề này không dễ, xin để cho chuyên viên về ngành tâm lý làm việc cùng bạn.
Tôi xin trình bày một vài suy nghĩ của tôi:
Đời sống con người thật là tréo ngoe.
-    Bình thường con người không làm chủ được phần vật chất cơ thể của mình. Mặc dù muốn đưa tay lên là đưa,muốn đi là đi. Nhưng khó lòng nhịn đói khát, nhịn tiêu tiểu. Muốn tim đập hay ngưng theo ý mình không được. Thậm chí có lúc muốn ngũ mà không thể, muốn ăn mà nuốt không trôi qua cổ họng.
-    Xét cho cùng con người chỉ có thể làm chủ được phần vô hình của mình: tinh thần. Vì sao tôi nói vậy ? Bởi,vô tình hay cố ý, ít nhất trong đời bạn đã từng dừng lại một ý muốn nào đó không thể thực hiện được. Rồi cảm giác khổ sở vì bất như ý cũng qua đi.Đó là lúc bạn làm chủ được nó vậy. Đã có kinh nghiệm, sao không phát huy thêm nhỉ? Sao bạn không rèn luyện để những trạng thái không vui đó ra đi nhanh hơn, mỗi ngày một nhanh hơn. Cho đến khi chỉ cần 30 giây là xong?
-    Trời nắng như đổ lửa, bạn rất bực mình nhưng vẫn phải ra đường. Bạn phải chịu đựng cái nóng là điều không thể tránh né, nhưng sao bạn không quăng cái “cục bực tức ông trời” đi nhỉ? Quăng nó đi, bạn chỉ còn hơi nóng, nhẹ được ½ người.
-    Bị thương vì tai nạn. Thân xác đau đớn chưa đủ hay sao mà bạn lại còn để cho lòng mình đau theo khi nguyền rủa vận xui?
-    Bạn bị móc túi, tiền mất, căm hận kẻ vô lại. Ồ, tiền mất thì đã mất rồi. Tội gì mất thêm sự thanh thản chứ ?
-          Tương tự như vậy khi bạn bị người yêu phản bội; người yêu đã ra đi, níu kéo có được đâu? Bạn hãy lo níu kéo sự bình an tâm hồn mình thì hay hơn nhiều đó.
Nhiều lắm, ngày nào bạn còn sống là còn phải đối mặt với những điều làm bạn mất vui, đau khổ, ăn cơm mà như ăn sạn, giường trãi nệm mà như giường trãi gai của Câu Tiển khi chưa giết được Phù Sai (câu chuyện này có thực, được kể trong Đông Chu Liệt Quốc).
Bạn không thương mình sao? Chắc chắn là bạn phải thương mình, nhưng bạn đã không biết cách thương khi cứ mãi ôm ấp sự bực dọc vì muốn mà không được, cứ ôm nỗi oán ghét vì không thích mà phải chịu, cứ giữ lòng hận thù vì chưa trả thù tương xứng được. Khiến cho đời bạn toàn là màu đen cho dù bạn đang ôm một đống tiền với người thân vây quanh. Điều đó gây ảnh hưởng đến họ nếu họ cũng như bạn: chưa chịu vất bỏ những nỗi buồn.

Hãy loại bỏ nỗi buồn, giữ lại niềm vui.

“Ồ, cái ông này nói nghe dễ lắm”. Phải, không dễ nhưng không phải là không được. Chỉ cần bạn nuôi ước muốn “thanh thản trong mọi tình huống cuộc đời” lớn hơn hay ít ra cũng bằng với ước muốn thành công trong sự nghiệp hay nói chung là trong mọi vấn đề khác của cuộc sống.
Tôi  xin trình bày kinh nghiệm loại bỏ nỗi buồn,giữ lại niềm vui của tôi xem bạn có dùng được hay không nha..
Với khao khát cháy bỏng đó, bạn tập thở sâu. Hít vào thật đầy ngực rồi bụng, theo dỏi luồng không khí từ mũi, vào ngực rồi tràn xuống bụng. Cho đến khi không còn hít vào được nữa.Bạn thở ra, theo dỏi luồng hơi thoát ra cho đến hết. Cứ thế, bất cứ lúc nào có thể. Theo kinh nghiệm của tôi, không cần quan tâm đến việc thở nhẹ hay mạnh. Cứ thở , cơ thể bạn sẽ tự điều chỉnh. Hơi thở bạn bắt đầu lúc nào cũng mạnh và nhanh, nhưng sẽ nhẹ  và chậm dần khi bạn thở được vài lần như vậy. Rồi sau này khi đã quen, bạn không cần thở căng ngực bụng nữa mà chỉ cần thở bình thường, nhưng cần duy trì sự chú ý vào hơi thở vào và ra mà thôi.
Thời gian đầu, bạn chỉ thở  theo kiểu đó khi một mình ngồi hay nằm rảnh rổi. Còn những lúc khác bạn chưa làm được.
Không sao, sau khi đã quen với kiểu thở này,bạn hãy bắt đầu thở khi đi bộ bất cứ lý do gì. Đi từ giường ngủ qua phòng vệ sinh sau giấc ngủ. Đi từ phòng vệ sinh qua bếp, từ bếp qua bàn ăn, từ bàn ăn vào phòng thay quần áo, trong khi thay quần áo, khi đi từ nhà ra xe…..rồi từ xe vào phòng làm việc….Điều này không khó vì các động tác vừa kể có thể thực hiện được theo phản xạ, chỉ còn lại thở là có sự tập trung có chủ ý thôi.
Có lẻ chừng một tuần lể là bạn quen với việc vừa thở sâu vừa thực hiện những động tác thông thường này.
Kế tiếp
Khi đã quen thở như trên, bạn tập bỏ những gì đơn giản đến trong đầu bạn.
Như cố ý nhớ một nụ hoa đẹp, một câu nói của ai đó làm tâm hồn bạn xao động in ít, lập tức bạn hãy tập trung tinh thần vào việc thở sâu như trên. Chú ý vào việc thở, não bạn sẽ tự động quên dần cảm giác đang có Chúng sẽ ra đi không để lại dấu vết. Bạn sẽ tăng cường độ về các chuyện vui lên dần. Cho đến khi chỉ cần chừng 3-5 hơi thở là mất cảm giác vui thích. Làm được điều này là bạn bắt đầu có khả năng vất bỏ những ưu tư phiền muộn quấy nhiễu bạn được rồi. Bạn bắt đầu tập xóa nỗi buồn.
Từ đó, bạn có thể và nên cố ý nhớ lại một sự kiện không vui nào đó của bạn. Nếu bạn thấy nó dấy lên trong bạn sự xao động. Bạn bắt đầu thở sâu, chú ý và chỉ chú ý đến hơi thở ra-vào. Chỉ chú ý vào hơi thở, không cho bất cứ điều gì hiện ra trong não bạn. Nếu có cái gì khác với hơi thở xuất hiện bạn lại chú ý vào hơi thở và chỉ hơi thở mà thôi. Bạn không cần cố gắng vất bỏ “cái đang làm bạn xao động”, vì khi cố gắng vất nó ra, là vô tình bạn đang nhớ tới nó. Nhớ tới nó là bạn sẽ quên chú ý vào hơi thở. Do đó, chỉ chú ý vào hơi thở vào-ra thì não bạn tự động quên cái kia. Bạn sẽ thấy vấn đề của bạn biến mất hồi nào không hay. Bạn sẽ thấy tim mình hòa hoãn, không còn đập nhanh mạnh nữa, không còn như bị ai bóp chặt nữa,hơi thở điều hòa và quan trọng nhất là lòng mình nhẹ hẵn.
Tuy vậy bạn hãy tiếp tục luyện thở với cấp độ cao hơn: vừa thở vừa làm cái gì đó cần bận tâm một chút như lặt rau, rửa chén bát, lau nhà, rữa xe….vv.. Rồi sau khi đã quen, bạn lại nâng cao hơn nữa như khi lái xe, dĩ nhiên là chạy với tốc độ trung bình thôi hay chậm một chút càng tốt khi chưa quen.
Nếu bạn làm được điều này thì bạn sẽ vất nỗi buồn khổ trong vòng vài phút thôi. Và để ngủ thì chừng 10 lượt thở vào ra là bạn đã tới cổng thiên đường rồi….hihi.
Thực chất của cách thở này là “tự kỷ ám thị”, là bắt não hoạt động hay ngưng nghỉ theo ý muốn, là không cho não làm những việc vô ích hay có hại cho não (âm thầm xảy ra thường xuyên),là tiết kiệm năng lượng cho não. Từ đó bạn có thể điều khiển não làm những việc cần làm (học bài,làm bài,tinh toán chi tiêu, tính toán công việc trong sở làm ….) và nghỉ ngơi khi không còn cần làm việc nữa. Mỗi khi sử dụng trí óc nhiều, cảm thấy mỏi mệt, bạn nên nghỉ và thở như thế vài phút, năng lực trí óc bạn sẽ phục hồi.
Lúc này bạn có thể điều khiển não hay tinh thần bạn như điều khiển một bóng đèn: bật On (mở) hay bật OFF (tắt) rất dễ dàng.
Bạn nên nhớ rằng,những nghiên cứu gần đây của khoa học cho biết khi bạn có cảm xúc xấu (buồn,giận,ghét,căm thù…) là não bạn sẽ tiết ra độc chất gây hại cho cơ thể. Điều này Đông y biết đã lâu: Giận hại Can, Sợ hại Thận…vv.
Vậy thì cách thở này không chỉ giúp bạn an bình tâm hồn mà còn gián tiếp giúp bạn giữ sức khỏe thể xác. Tại sao khi làm việc tay chân mỏi mệt bạn có nghỉ mệt mà bạn không cho não nghỉ mệt nhỉ?
Bạn có thể có nghi vấn: Vậy rồi mình sẽ như khúc cây mục, như cục đá sao?
Không, sau khi rèn luyện thành công biện pháp này,bạn chỉ dùng nó khi có cái gì làm cho tim bạn bị thắt lại, làm cho hơi thở bạn hỗn loạn, làm cho ngực bạn như đông cứng, làm cho đầu bạn bị nóng lên, làm cho máu bạn bị sôi lên…tóm lại là những gì làm cho bạn đau lòng,tức giận... mà thôi. Hoặc khi bạn mỏi mệt tinh thần sau thời gian làm việc,học hành.
Còn lại thì….tội gì lại vất bỏ cảm giác hạnh phúc khi nhớ đến nụ cười của ông bà,cha mẹ,con, cháu, của người yêu(nếu bạn đang yêu),của người bạn tâm giao, của một hành động đẹp bạn chứng kiến trên đường phố…vv.
Để hổ trợ cho mục đích “thanh thản trong mọi tình huống” này, bạn có thể suy ngẫm thêm nhé.
-          Hình như ai cũng có nỗi khổ riêng, không riêng gì mình.
-          Hình như không ai thoát được bệnh hoạn, tai nạn và cái chết.
-          Hay không bằng hên.
-        Hình như “người giầu cũng khóc”.Hình như người ăn xin cũng có những tiếng cười khoái trá.
-          Thích Ca còn bị kiết lỵ, Jesus còn bị đóng đinh, Khổng Tử thì bôn ba cả đời không yên thân….mình đâu có bằng mấy ông đó ??!!
-          Hihihi.
Lương y Tạ Minh,Hóc Môn,24-12-2009.

CON VÀ CHA MẸ





1.
Năm 1986.
Tôi lách qua cánh cửa sắt kéo, dựng chiếc xe đạp cũ kỷ cạnh 3 chiếc DD đỏ và chiếc cúp 78 - thời 1986, mấy chiếc xe này là một gia tài lớn. Theo chân bà cụ trọng tuổi lên lầu, vừa bước tới của phòng, tôi nghe một mùi hôi thối xông vào mũi. Bước hẳn vào, té ra là gian bếp rộng. Góc bếp là bộ ván gỏ, bệnh nhân nằm co quắp cả hai tay lẫn chân như con tôm rim.Tiến đến gần bệnh nhân, ông nằm thiêm thiếp, tôi quay lại định hỏi bà cụ thì bà biến mất hồi nào không rõ. Nhìn lại, phân tươi bê bết quần ông, nhìn kỹ hơn thì phân khô cũng rãi rác khắp bộ ván lẫn bộ quần áo của ông không biết mấy ngày chưa thay. Chờ một lúc lâu, có lẽ cũng khoảng 15 phút, tôi mới thấy bà cụ trở lại với lời phân bua “nảy giờ tui mắc đi mua đồ ăn sáng cho mấy cậu mấy cô, thầy ra ngoài chờ tui một lát, tui dọn dẹp rồi thầy hãy vô”. Sau khi châm xong mấy cây kim cho bệnh nhân, tôi hỏi bà cụ.
-          mấy cô cậu làm gì mà bác phải đi mua ăn sáng cho họ, sao họ không tự đi ra ngoài ăn?
-          họ ngủ cho tới giờ đi làm mới dậy. Ngày nào tui cũng phải đi mua đồ ăn sáng cho họ.
-          không ai phụ bác làm vệ sinh cho ông già à?
-          Không. Một mình tui phải lo mọi việc trong nhà và lo cho ông ấy. Nên tui không thể nào chu đáo được, thầy thông cảm.
Xong việc, tôi ra về và không bao giờ trở lại căn nhà 3,4 tầng gì đó ở  đường Phạm Hồng Thái (tên trước 1975),khu vực Ngã Sáu Phù Đổng nữa. Không biết bà già giúp việc, ông bệnh nhân khốn khổ đó và các con của ông sau này ra sao?! Cho tới bây giờ, từ anh lang trở thành ông lang, tôi cũng không hiểu vì sao mà 4 người con đều là công nhân viên nhà nước, có học vấn mà lại có thể xử sự với cha mình như thế!??

2.
Năm 1993.
Sau khi luồn lách qua mấy lần quẹo trong hẽm nhỏ ở Ngã Ba Chú Ía, tôi chui vào một mái tole mục phũ trên ba bức vách gạch mộc loang lở. Nhìn lại thì cửa chính là một tấm liếp tre, cửa sổ chỉ là ô gạch bỏ trống. Bà bệnh nhân nằm trên một miếng ván ép cũ kê trên mấy cục gạch được trãi lên bằng manh chiếu rách.
Chị cán bộ phụ nữ phường 3 Gò Vấp liếng thoắng.
-          Đó, nhờ anh chữa cho bà này, bị liệt cả tháng nay rồi mà không có tiền chữa bệnh.
-          Con cháu bả đâu rồi?
-          Bả có hai đứa con trai. Đứa nhỏ làm bảo vệ cho khu du lịch, có vợ ở riêng. Cậu lớn có lẽ đi chơi rồi. Thất nghiệp, nhưng không chịu làm gì, Phường giới thiệu việc làm cũng không chịu, chỉ đi nhậu… ké thôi.. Anh cứ chữa cho bả đi, phường sẽ gởi tiền xăng cho anh. Dĩ nhiên, tôi không từ chối, chỉ nghĩ bụng “ hì hì…phường không cho tiền thi tôi cũng đâu bỏ bà này được…cũng may là gần nhà”.
Trong khi chữa bệnh, bà già than thở với tôi là người con trai lớn không giúp đở gì bà mà còn nhậu về là chửi bới bà đủ điều, gần như mỗi ngày!!!
Hôm sau tôi được biết, hồi còn trẻ bà cũng đã từng chửi bới mẹ bà y như con bà chửi bà hiện nay. Quả báo hiện tiền chăng?



3.
Năm 1995.
Sau lưng chùa Già Lam ở đường Lê Quang Định là căn nhà chiều ngang chừng hơn 2 mét nhưng sạch sẽ. Đón tôi ngay cửa là một bác gái ngồi trên chiếc xe lăn. Sau lưng bà là bác trai đang nằm trên chiếc giường nhỏ. Cả hai người đều sạch sẽ tươm tất dù vẫn toát lên vẻ nghèo nàn thiếu thốn.
Sau khi châm xong chờ rút kim. Tôi và bác gái nói chuyện linh tinh. Một cháu trai độ 4 tuổi chạy ra chào tôi, tiếp sau là một cô gái trẻ. Hai mẹ con đi rồi, tôi mới biết bác gái liệt đã mấy năm, bây giờ đến lượt bác trai. Tôi khen.
-          Hai bác được chăm sóc chu đáo ghê. Ít thấy ai được như vậy.
-          Con gái tui và thằng chồng nó lo cho tụi tui đó thầy. Tội nghiệp… tụi nó làm công nhân, lu bu lắm nhưng cũng chăm sóc nhà cửa và tụi tui kỷ lưởng.
-          Ủa, hai bác chỉ có một cô con gái này thôi hả?
-          Dạ, mà nó là con nuôi đó thầy.
-          Cổ có biết chuyện đó không?
-          Biết chớ, vợ chồng tui cho nó biết lâu rồi …từ hồi chưa lấy chồng lận.
Tôi rời “thiên đường giữa xóm nghèo đó” trong trạng thái lâng lâng hạnh phúc và thường nghĩ đến họ mỗi khi tình cờ gặp chuyện gì liên quan đến “tình máu mủ”, nhất là sau khi “mở cửa”…. thị trường nhà đất sôi bùng.

4.
Tôi có một anh bạn.
Anh sẵn sàng nằm ưởn trên giường trong khi bà mẹ anh chẻ củi miếng để nấu cơm (loại củi to bằng đường kính của thân cây và bề dày khoảng 3-4 cm), hoặc bà xách nước từ giếng đổ vào lu cho anh tắm. Nhà nghèo, mưa xuống dột tứ tung, anh lấy cái áo mưa che chổ nằm của anh thôi, còn mẹ anh thì leo lên mái nhà trong mưa để chống dột.
Anh thuộc hàng học giỏi, cư xử tốt với bạn bè trong cơ quan, tháo vác trên công trường (anh là kiến trúc sư), nhưng ở nhà anh không làm gì cả. Mọi việc đều để mẹ anh phục vụ kể cả những việc nặng nhọc kể trên.
Hỏi mẹ anh, bà nói “ từ nhỏ đã như vậy, bác làm mọi cách cũng không thay đổi được. Nó lớn rồi không lẻ đánh chửi nó hoài, thôi thì bác làm cho rồi…còn khỏe hơn là biểu nó làm!”
Hỏi anh, anh nói “tao ghét mấy công việc đó lắm, không làm được!”.
Nhân duyên gì mà có cảnh trớ trêu đến vậy?
Anh lấy vợ, rồi theo gia đình vợ đi Mỹ. Đã lâu không liên lạc với gia đình anh, không biết anh có giúp đở tiền bạc gì cho bà mẹ già của anh ?

5.
Một anh bạn khác là giám đc một cơ quan cấp tỉnh, rất giỏi anh văn và vi tính, nhờ cơ quan cho đi học trong dịp xóa mù ngoại ngữ và vi tính cho CNV. Con trai anh thì rất dốt anh văn. Vi tính thì chỉ biết mò mẫm chơi game online, chat chit và coi phim đen, còn những cơ bản của soạn thảo văn bản thì mù tịt. Hỏi cháu sao không học ba hay xin ba tiền cho đi học? Cháu kể “ba nói……lớn lên tự học lấy” ?! Mọi việc khác cũng vậy, không dạy……chỉ bắt làm, làm không xong thì bị đòn !!! Thậm chí cháu đánh nhau bị trường đuổi học cả tuần lể mà anh không hay biết!
Chắc là anh theo ý của “ranh ngôn”: TRỜI SINH VOI SINH CỎ. Hay anh nghĩ “có ai chăm bón đâu mà cỏ cũng mọc tràn lan”??!! Tôi chưa bao giờ hỏi anh vì anh không phải là người cởi mở tâm tình.
Nhân duyên gì mà trớ trêu đến vậy?

6.
Và nhiều cảnh oái ăm trên đời hết sức vô lý mà vẫn xảy ra…………!
Nếu không hiểu lý thuyết của Phật Giáo thì nhức đầu “tới bến”………….hihi.

Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

BIẾT,KHÔNG BIẾT,TIN,KHÔNG TIN.

Thứ sáu, ngày 12 tháng bảy năm 2013

BIẾT,KHÔNG BIẾT,TIN,KHÔNG TIN.



Hồi đó…………..
Suốt từ cấp 2 lên hết cấp 3. Tôi in trong đầu điện tích cùng dấu đẩy nhau, trái dấu mới hút nhau. Vào đại học tôi vô cùng ngạc nhiên khi học về vật lý nguyên tử: hai proton hút nhau còn mạnh hơn bội lần proton với electron. Rồi khi học về thuyết tương đối của Einstein lại ngạc nhiên thêm vì vật chất bị co lại khi di chuyển với tốc độ ánh sáng. Hồi đó,lên đại học mới được học những kiến thức này.
Hồi đó…tôi mê khoa học kỹ thuật lắm, chính xác hơn những gì mà chương trình giáo dục chính thống gọi là khoa học. Ngoài ra tôi không thèm liếc mắt chớ đừng nói là mở to mắt ra mà chiêm ngưỡng cho dù có ai ca ngợi một môn gì đó ngoài “KHOA HỌC” mà tôi đã biết.
Hồi đó, lại hồi đó….! Tôi rất coi thường và rất ghét những vị được gọi là Đông Y Sĩ (bây giờ gọi là lương-y) kể cả những Thầy được xưng tụng là Lương-y (là từ chỉ Đông Y Sĩ có đạo đức và chữa bệnh giỏi). Kể cả thầy Ông Tạ mà tên ông trở thành địa danh NGÃ BA ÔNG TẠ ở quận Tân Bình, Sài Gòn……Ta đây có trình độ đại học mà……đâu có cho mấy ông “lang băm” đụng đến mình được,bạn bè biết được cười thúi đầu! Mặc dù hồi 14-15 tuổi, tôi đã từng bị mề-đay (một chứng trong bệnh dị ứng), đi BS mấy tháng không hết, sau nhờ ông Nội tôi viết thư biểu tôi uống “Giải Phong Sát Độc Hoàn Ông Tiên” của nhà thuốc Đông y Võ Văn Vân, uống được 2 chai rưỡi –khoảng  3 ngày - thì hết hẳn (tới bây giờ). Tôi vẫn chưa chịu tin vì không có trong danh mục “KHOA HỌC” mà tôi đã biết.
Chưa hết,năm 1973 tôi bắt đầu bị sưng nướu răng liên tục và nhức đầu liên tục mỗi ngày. Hai vị BS và Nha-sĩ, trong trường tôi học, rất nhiệt tình hội chẩn điều trị cho tôi, nào cạo vôi răng, chích cho mấy mũi trụ sinh (erythomycine - mạnh nhất lúc bấy giờ) đau đến mức phải đi cà nhắc, phát cho tôi những bịch thuốc to tướng, những type phosphat nguyên chất để đánh răng, dặn dò ngậm muối thường xuyên. Tôi nghiêm chỉnh thực hiện y lệnh của các vị. Nhưng chỉ giãm chớ kg chịu hết hẵn. Tôi mang bệnh này gần 2 năm. Khi mãn khóa, đầu năm 1974,về nhà chờ ngày trình diện đơn vị, tôi được mẹ tôi dẫn đến Cô Tư gần nhà,lúc này hàm răng tôi phát triển bệnh đến mức kg ăn gì được, chỉ húp cháo, uống nước là được.. Mắc cở lắm nhưng tôi phải đi vì lệnh mẹ và cũng vì bí thế rồi. Cô phán “cậu bị ung xỉ” rồi phát cho hai loại thuốc, một uống, một thoa. Mèn ơi….thuốc thoa răng đen như than vậy, làm thằng nhỏ hết dám đi đâu chơi trước khi “đi không biết ngày về”! Nhưng…sau khi xài hết 2 gói thuốc đó, răng tôi êm hẵn …đến năm 1978 mới tái phát trong một trại tù vì tội vượt biên.
Bệnh nhức đầu của tôi lạ lắm. Chỉ đau sau 13g, đến sau 17g thì tự động hết đau. Vì mắc cở và vì không tin nên tôi không khai với Cô Tư. Cho nên tôi mang chứng nhức đầu này đến 1980.
Đầu năm 1980 tôi ra tù, vợ tôi biểu:
-         anh đi châm cứu đi. Thấy nhiều người khen lắm.
-         Xì….BS, thuốc men mấy năm trời còn chưa xong. Mấy ông lang băm thì làm cái gì!?
-         Không đâu, ở đây là BS châm chớ không phải thầy lang đâu.
Nghe vậy tôi mới chịu đi mà lòng vẫn hồ nghi. Không ngờ chỉ châm 2 cây kim, 2 lần là tôi hết bị cái đau đầu hành hạ 7 năm ròng rã.
Từ trại tù về, tôi tìm Cô Tư,nhưng cô dọn đi đâu không biết, nên hàm răng tôi vẫn đau nhưng không dữ dội như xưa, có nghĩa nó và tôi sống chung hòa bình.Nó không làm dữ để tôi phải tìm cách trị nó, tôi không trị nó để nó được tồn tại với tôi….hihihi. Tôi chỉ tránh né nó bằng cách nhổ quách cái răng nào lung lay. Nha sĩ ở Đại học Y Dược TP.HCM bảo thế.
“Nhổ cỏ nhổ tận gốc”…người xưa nói vậy. Còn tôi thì…”nhổ răng, nhổ sạch sẽ” để phòng xa, tôi sợ cái gọi là “Ung xỉ” là Nha chu này quá rồi. Nè…các bạn đừng tri hô nhé…mắc cở lắm nhaaaa….
Chưa đâu….tôi vốn cứng đầu tuy có bề ngoài khá nhỏ nhẹ….hihihi. Cho nên tuy trãi qua 3 lần “chiến bại” trước cái gọi là “THIẾU KHOA HỌC”, tôi vẫn tự nhủ….”xì…sự may mắn trùng hợp”.
Cho đến khi…cậu con trai đầu lòng của tôi,lúc đó còn ẵm ngữa bị kiết, đi tiêu ra máu liên tục hơn nửa tháng, BV Bình Dân trị không khỏi, mẹ cháu đưa qua dưỡng đường Trần Bình Trọng trị một tuần cũng không ăn thua gì. Cháu suy kiệt đến trơ xương. Xót ruột quá tôi đành chấp nhận đi theo kiểu trị bệnh “thiếu khoa học” một lần nữa. Ẵm cháu ra một thầy gần nhà ngoại cháu. Ông thầy vạch bàn tay cháu nhìn một hồi, vổ bụng cháu mấy cái, tôi thấy rất ngứa mắt (khám bệnh kiểu gì kỳ vậy?) nhưng chưa nói gì. Sau, ông đưa tôi hai gói thuốc bột rồi bảo:
-         đem cháu về, một lát cho uống mỗi thứ một chút.
Đến đây tôi không còn nín được – cho uống thuốc gì mà không rõ liều lượng, không rõ thời lượng gì cả! Nên trừng mắt gằn giọng với ông(!!!):
-         một lát là bao lâu ? Một chút là bao nhiêu ? Thầy nói vậy ai biết đâu mà rờ (!!!???)
-         một lát là chừng 2 giờ đồng hồ, một chút là chừng móng tay út. Ông ngạc nhiên nhìn tôi ôn tồn trả lời.
Tôi mang cháu về,lòng vẫn hậm hực nhưng vẫn theo hướng dẫn của ông, chớ biết làm gì khác bây giờ? Về nhà khoảng hơn 7g, tôi cho cháu uống 4 lần là hết bệnh. Tôi ngạc nhiên thật sự, cái “hất mặt lên” trong tôi về những gì “thiếu khoa học” bắt đầu lung lay!
Vài tháng sau, cháu bị ho. BV Bình Dân chữa một tuần không giãm, tôi bèn cho cháu ra ông thầy trước. Cảnh cũ lại diển ra. Nhưng lần này tôi “biết lễ độ” rồi…nên nín thinh…hihi.Chỉ 2 lần “một lát,một chút” là cháu êm hẵn. Niềm tin tuyệt đối vào “khoa học’ của tôi lung lay.
Tôi mò đến nhà cậu Hai tôi tìm đọc mấy quyển sách Đông y mà trước đó không thèm ngó. Đọc ngấu nghiến ….nào là Thiếu Dương,Khuyết Âm…nào là Nguyên khí, Hư Hỏa….Tôi đọc từ Y Dịch Nhập Môn, Đông y Khái Lược của DS Đặng Đình Tuân -tôi chọn tác gỉa này trước vì ông là dược sĩ, vẫn còn cái gọi là KHOA HỌC…..hihi - đến các sách châm cứu của Thượng tọa Thích Tâm Ấn, danh y Thượng Trúc….đến Hải Thượng Y Tông Tâm Lĩnh thì ngán quá đành bỏ cuộc giữa đường vì tới đây thì tôi….hổng hiểu gì ráo trọi.
“Ghét của nào,trời trao của đó”…chết tui chưa…bây giờ tui lại là một….. thầy lang….hihi.
Khoảng năm 1984-85, tờ Khoa Học Phổ Thông đăng tin: côn trùng và cây cỏ  cũng trao đổi thông tin cho nhau theo cách riêng của chúng(cái này mới lạ, cây cỏ mà cũng biết tám, biết buôn chuyện…hihi). Rồi thập niên 90, khoa học khám phá ra có những loài hải-sinh vùng biển philippine không hấp thu oxy mà hấp thu H2S để sống, một khí cực độc theo khoa học đã biết.
Vậy là sao ? Vậy là khoa học luôn chạy theo tự nhiên để khám phá tự nhiên và bắt chước tự nhiên………Và chưa bao giờ biết hết tự nhiên.
Ồ….tôi lạc đề rồi.
Tôi viết bài này chỉ có mục đích tự nhắc nhở tôi rằng:
CÁI CHƯA BIẾT CHƯA CHẮC LÀ KHÔNG CÓ.
CÁI ĐÃ TIN CHƯA CHẮC ĐÃ ĐÚNG HOÀN TOÀN.
Một phút tưởng niệm ông Galileo.
Tạ Minh. Sài Gòn,01-01-2010.